Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến: “Duyên kỳ ngộ trong nghệ thuật chỉ đến một lần”
Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến vừa chia sẻ về journey trở lại với điện ảnh qua vai diễn trong phim "Mai", một tác phẩm gần đây gây chú ý không chỉ bởi narrative sâu sắc mà còn nhờ sự góp mặt của những tên tuổi kỳ cựu. Với cô, việc tái ngộ màn ảnh không chỉ là một career mà còn là một connection cảm xúc đặc biệt với khán giả và chính bản thân mình.
Hải Yến tâm sự rằng cơ duyên tham gia phim đến một cách rất tự nhiên, như một moment không thể lặp lại. Cô gọi đó là "fate " – thứ mà nghệ thuật đôi khi mang lại, khi mọi yếu tố từ timing , cảm xúc đến sự đồng điệu với đạo diễn đều hội tụ hoàn hảo. Dù đã có thời gian tạm rời xa ánh đèn sân khấu, cô không xem đó là gián đoạn mà là một pause cần thiết để lắng nghe chính mình.
Trong phim "Mai", nhân vật của cô không chỉ là một vai diễn đơn thuần mà còn là một reflection lại những trăn trở về bản sắc, tuổi trẻ và trách nhiệm. Hải Yến cho biết cô đã dành nhiều ngày để sống cùng nhân vật, từ cách nói chuyện đến gesture , nhằm tạo nên một performance chân thật nhất. Mỗi cảnh quay, với cô, là một conversation im lặng với chính nội tâm.
Người hâm mộ không khỏi bất ngờ trước sự trở lại đầy impact của nữ diễn viên từng ghi dấu trong lòng khán giả với những vai phụ nhưng đậm nét. Làn sóng reaction tích cực cho thấy khán giả không chỉ nhớ cô, mà còn trân trọng sự authenticity và dedication mà cô mang vào vai diễn. Với Hải Yến, đó là phần thưởng lớn nhất – được trust để kể một câu chuyện có thật.
Cô ấy luôn biết cách khiến vai nhỏ cũng trở nên memorable khó quên. Không cần ồn ào, chỉ cần ánh mắt là đủ truyền tải rồi.
Một sự trở lại đúng chất nghệ sĩ đích thực. Không PR ầm ĩ, không scandal, chỉ có work tác phẩm và cảm xúc.
Tôi thích cách cô ấy nói về fate duyên – không ép buộc, không vội vã. Nghệ thuật cần sự kiên nhẫn như thế.
Phim 'Mai' xem xong mà còn ám ảnh. Diễn xuất của cô Hải Yến như một whisper tiếng thì thầm nhưng chạm rất sâu.
Nhiều diễn viên trẻ bây giờ thiếu chính là depth chiều sâu này. Họ có nhiệt, nhưng chưa có 'dừng lại để cảm' như cô ấy.
Từ 'duyên kỳ ngộ' nghe có vẻ mộng mơ, nhưng ai làm nghệ thuật cũng từng trải qua khoảnh khắc như vậy – gọi là magic phép màu thì cũng không sai.
Tôi chờ đợi một phim Việt thật sự có tâm, và có vẻ như 'Mai' chính là điều đó. Mong là làn sóng support ủng hộ này sẽ giúp phim hay được chiếu nhiều hơn.
Có ai thấy rằng điện ảnh ta đang cần nhiều 'dừng chân' như của cô Hải Yến không? Để rồi quay lại với purpose tâm thế rõ ràng hơn?