Phiên tòa xét xử vụ nữ MC 28 tuổi tự tử sau khi để lại 17 trang thư tuyệt mệnh tiếp tục bế tắc
Phiên tòa xét xử vụ việc nữ MC thời tiết Oh Yoanna tự tử sau khi để lại 17 trang thư tuyệt mệnh tiếp tục đi vào ngõ cụt khi các witness quan trọng đều vắng mặt. Sự kiện diễn ra tại Tòa án Trung ương Seoul vào ngày 16/4, đánh dấu phiên điều trần thứ 5 trong vụ kiện dân sự liên quan đến cáo buộc workplace harassment – yếu tố được cho là đã đẩy cô đến cái chết thương tâm khi mới 28 tuổi.
Theo ghi nhận, phần hearing nhân chứng không thể diễn ra do thiếu vắng cả những người do phía gia đình nạn nhân và bên bị đơn đề cử. Gia đình Oh Yoanna từng yêu cầu triệu tập ba cá nhân, trong đó có hai colleague bị nghi ngờ có hành vi bắt nạt. Trong khi đó, bên bị đơn cũng đề xuất một nhà sản xuất từng làm việc cùng nữ MC. Tuy nhiên, tòa án cho biết một số người đã báo trước việc không tham dự, còn hai summons được cho là chưa được gửi đúng hạn.
Toàn bộ kế hoạch lấy lời khai buộc phải tạm hoãn, làm dấy lên lo ngại về accountability và minh bạch trong quy trình tố tụng. Tòa án cảnh báo bất kỳ nhân chứng nào tiếp tục vắng mặt mà không có lý do chính đáng trong phiên tiếp theo – dự kiến vào ngày 18/6 – có thể bị xử phạt. Niềm tin công chúng vào hệ thống xử lý bạo lực nơi làm việc đang chịu pressure lớn từ vụ việc này.
Oh Yoanna qua đời vào tháng 9/2024, để lại di thư dài 17 trang, trong đó mô tả chi tiết emotional abuse và sự cô lập tại đài MBC. Kết quả thanh tra từ Bộ Lao động Hàn Quốc sau đó xác nhận có dấu hiệu harassment tại nơi làm việc. Gia đình nạn nhân đã khởi kiện, yêu cầu bồi thường 510 triệu won từ những cá nhân liên quan.
Dù một số agreement giữa gia đình và đài truyền hình đã đạt được, vụ kiện dân sự vẫn tiếp tục được điều tra để làm rõ mức độ responsibility pháp lý. Vụ việc không chỉ là nỗi đau cá nhân mà còn trở thành cultural moment lớn, thúc đẩy làn sóng kêu gọi thay đổi môi trường làm việc trong ngành truyền thông Hàn Quốc.
Mỗi lần nghe tin kiểu này lại thấy nghẹn lòng. Một người trẻ, tài năng, vậy mà lại ra đi vì workplace pressure áp lực công việc và sự im lặng của những người xung quanh.
Tại sao phải để đến khi người ta chết rồi mới điều tra quấy rối? Cái giá của sự chậm trễ này là một mạng người. Công lý đến muộn còn là công lý nữa không?
Nhân chứng vắng mặt hoài thì kiện để làm gì? Rõ ràng là đang cố tình kéo dài, làm cho có lệ thôi. Hệ thống này cần thay đổi thật sự.
Di thư 17 trang – tưởng tượng cảnh cô ấy viết từng dòng trong tuyệt vọng. Không ai nên phải chịu đựng điều đó. Sự đồng cảm cần được đặt lên hàng đầu.
Vấn đề không chỉ ở cá nhân mà là văn hóa tổ chức. Nếu môi trường dung túng bắt nạt, thì trách nhiệm không chỉ thuộc về một vài individual cá nhân.
Hy vọng phiên tòa tháng 6 sẽ không lại hoãn nữa. Gia đình nạn nhân xứng đáng được một fair hearing phiên xử công bằng.