Mệnh lệnh tăng trưởng 10%: Đột phá hay chỉ là lời hứa?
Tân Thủ tướng Lê Minh Hưng vừa đưa ra new plan phát triển đất nước với mục tiêu tăng trưởng GDP trung bình trên 10% mỗi năm trong nhiệm kỳ 2026-2031. Đây không chỉ là một con số, mà theo ông, là mission – tín hiệu mạnh mẽ về quyết tâm vượt qua bẫy thu nhập trung bình. Trong bài phát biểu trước Quốc hội, ông nhấn mạnh yêu cầu xây dựng một Chính phủ hiện đại, kiến tạo và phục vụ nhân dân, đồng thời loại bỏ triệt để tư duy xin-cho đang kìm hãm năng lực xã hội.
Các chuyên gia kinh tế hoan nghênh động thái này, cho rằng đây là cơ hội để thực hiện reform thể chế một cách thực chất. TS Huỳnh Thanh Điền phân tích, Việt Nam đang ở giai đoạn dân số vàng – thời cơ quý giá nhưng không kéo dài. Nếu không hành động quickly , nền kinh tế sẽ mất đà. Ông đề xuất nhà nước cần channel nguồn lực vào sản xuất, đặc biệt là các lĩnh vực còn bỏ ngỏ như kinh tế đêm, kinh tế biển và kinh tế ngầm, đồng thời tạo điều kiện để doanh nghiệp nội địa tham gia sâu hơn vào chuỗi cung ứng toàn cầu.
Doanh nhân Vũ Đăng Khuê và Nguyễn Đình Tùng đồng tình rằng cải cách hành chính và logistics là then chốt để tăng sức cạnh tranh. Ông Tùng kiến nghị số hóa toàn bộ quy trình kiểm dịch và hải quan để loại bỏ chi phí vô hình, rút ngắn thời gian thông quan và chấm dứt tình trạng kiểm tra overlap từ nhiều bộ ngành. Ông nhấn mạnh: trust của doanh nghiệp chỉ được xây dựng khi nhà nước deliver .
Chuyển đổi số cũng được xem là chìa khóa then chốt. TS Trần Quý cho rằng dữ liệu quốc gia hiện còn rời rạc, chưa đạt chuẩn clean , complete và live , làm kìm hãm sự phát triển của các kỳ lân công nghệ. Ông đề xuất luật hóa dữ liệu như tài sản sản xuất, thiết lập vùng an toàn pháp lý cho AI và bán dẫn, đồng thời áp dụng AI để tự động hóa các thủ tục hành chính, giúp compliance cost tiến gần về mức bằng 0.
Bên cạnh đó, yêu cầu phân cấp thực chất cho địa phương, đặc biệt là TP.HCM, cũng được nêu bật. Ông Phạm Bình An nhấn mạnh, để phát huy tiềm năng đô thị lớn, cần trao quyền tự quyết rõ ràng, đi kèm nguồn lực tài chính và minh bạch trách nhiệm. Chỉ khi tư duy quản trị thay đổi triệt để, nền kinh tế mới có thể tạo ra breakthrough thực sự và vươn ra toàn cầu bằng chính trí tuệ và công nghệ Việt.
Mục tiêu 10% là cao thật, nhưng nếu không thay đổi real thực sự thì chỉ là con số trên giấy. Rủi ro lớn nhất là implementation triển khai yếu, còn tuyên truyền thì mạnh.
Nghe thì hay, nhưng doanh nghiệp nhỏ như tôi chỉ mong giảm cost chi phí hành chính. Mỗi lần xin giấy phép tốn cả tháng, mất bao time thời gian và money tiền bạc.
Logistics mà không cải thiện thì xuất khẩu nông sản khó lên tầm cao mới. Cần một green lane luồng xanh thực sự, không phải nói suông.
Tư duy xin-cho đã ăn sâu, giờ muốn bỏ không dễ. Nhưng nếu không dứt điểm, thì cải cách nào cũng sẽ thất bại.
Hỗ trợ công nghệ cho doanh nghiệp nội để sản xuất linh kiện thay vì chỉ lắp ráp – đó mới là real impact tác động thực tế mà tôi chờ đợi.
Chính phủ kiến tạo là tốt, nhưng phải đi kèm accountability trách nhiệm giải trình. Ai làm không được thì phải chịu trách nhiệm, không thể mãi delay chần chừ.