Sao Hollywood bán đậu phụ, phim thì ế ẩm: Lỗ hổng giữa 'cơn sốt mạng' và phòng vé Trung Quốc
Tháng 3, một hình ảnh bất ngờ xuất hiện trên mạng xã hội Trung Quốc: actor Timothée Chalamet, tóc xoăn bù, đứng trước sạp đậu phụ lên men mốc ở Thành Đô, dùng chopsticks cắt từng miếng nhỏ và rao bán bằng tiếng Trung broken . Cảnh tượng như một vở comedy đường phố, thu hút 75.000 lượt thích trên Douyin. Nhưng ẩn sau cơn sốt ngắn hạn ấy là một thực tế phũ phàng: bộ phim anh quảng bá – Marty Supreme – chỉ thu về 3,83 triệu nhân dân tệ tại Trung Quốc, dù doanh thu toàn cầu đạt 180 triệu USD. Có phải công chúng chỉ muốn xem sao làm trò, chứ không còn muốn xem phim của họ?
Không riêng Timothée, ngay cả legend Meryl Streep và Anne Hathaway cũng gặp hiện tượng tương tự khi ra mắt The Devil Wears Prada 2 tại Thượng Hải. Trên thảm đỏ, Anne nghẹn ngào cảm ơn khán giả vì sự ủng hộ suốt 20 năm – một khoảnh khắc emotional . Nhưng người ta bàn về chiếc đầm, đôi giày cao gót khổng lồ, chứ ít ai nhắc đến nội dung phim. Dù số người 'muốn xem' trên Taopiaopiao đạt 214.000, admission vẫn không bán được như kỳ vọng. Một nhà phê bình trên Sohu đặt câu hỏi: 'Liệu chiêu trò truyền thông có đang thay thế hoàn toàn giá trị của chính bộ phim?'
Sự mất kết nối này không phải ngẫu nhiên. Nhiều phim Hollywood gần đây bị chê là thiếu đổi mới, lặp lại phần tiếp theo hoặc làm lại IP cũ – như Đồi gió hú, đã là lần chuyển thể thứ 35. Crime 101, dù có Rosamund Pike trực tiếp sang quảng bá, cũng chỉ đạt 20 triệu nhân dân tệ. Trong khi đó, phim nội địa như Phi trì nhân sinh 3 lại dễ thu hút khán giả nhờ familiar , diễn viên quen thuộc và humor hợp thời. Khán giả Trung Quốc giờ đây – đặc biệt nhóm 30-40 tuổi – xem phim để chia sẻ, để bàn luận, không chỉ để giải trí.
Có một nghịch lý: càng thắng lớn toàn cầu, phim Hollywood càng fade tại Trung Quốc. Marty Supreme được đề cử 9 giải Oscar, Đồi gió hú thu 260 triệu USD toàn cầu, nhưng doanh thu tại Trung Quốc đều dưới 40 triệu nhân dân tệ. Ngay cả One Battle After Another – phim đoạt Oscar – cũng gần như vô hình với công chúng Trung Quốc. Sohu nhận định: công thức cũ 'Hollywood + sao + kỹ xảo' đã lỗi thời. Giờ đây, chìa khóa là văn hóa đồng cảm, giá trị cảm xúc và tính xã hội. Như Zootopia 2 – từng thu 4,5 tỉ nhân dân tệ – chứng minh rằng, khi phim chạm được vào audience , họ vẫn sẵn sàng mua vé.
Vấn đề không phải là khán giả Trung Quốc quay lưng với Hollywood, mà là Hollywood chưa tìm được reason để họ bước vào rạp. Những đoạn clip sao bán đậu phụ hay bước thảm đỏ sẽ nhanh chóng biến mất khỏi xu hướng tìm kiếm. Nhưng tiêu chí chọn phim thì ngày càng khắt khe. Như một bình luận trên Weibo đặt ra: 'Chúng tôi không ghét Hollywood, chúng tôi chỉ ghét việc phải waste hai tiếng cho một bộ phim không để lại gì.'
Tôi thấy Timothée dễ thương thật, nhưng xem xong clip thì thấy... hết. Không có sự tò mò nào để ra rạp cả.
The Devil Wears Prada 2 mà có phân biệt chủng tộc thì tẩy chay là đúng rồi. Văn hóa phải được tôn trọng.
Chơi bóng bàn, bán đậu phụ... nghe như chiêu trò chứ có phải là quảng bá phim đâu?
Phi trì nhân sinh 3 tôi xem với cả nhà, cười lăn. Phim Hollywood giờ toàn cảnh bắn súng, đánh nhau, chán.
Hollywood cần hiểu rằng khán giả Trung Quốc không còn là người xem thụ động nữa.
Zootopia 2 thành công vì nó kể câu chuyện ai cũng hiểu. Phim nào cũng cần chút 'gần gũi' như thế.
Tôi từng mê phim Mỹ, nhưng giờ thấy phim nội địa có nhiều emotion cảm xúc hơn.
Chạy quảng bá rầm rộ mà doanh thu thấp? Có khi tiền đi bán đậu phụ còn hơn làm phim.