Michael vượt Oppenheimer: Khi lời tri ân thành cơn sốt toàn cầu
Trong thế giới điện ảnh, hiếm có điều gì gây chấn động như việc một biopic đánh bật bom tấn hạt nhân để thống trị phòng vé. Nhưng đó chính xác là điều đã xảy ra khi "Michael", tác phẩm về ông hoàng nhạc pop, mở màn mạnh mẽ với 97 triệu USD tại Bắc Mỹ – vượt qua cả "Oppenheimer" để trở thành opening cao nhất trong thể loại phim tiểu sử. Tổng doanh thu toàn cầu nhanh chóng vọt lên 217,4 triệu USD sau khi ra mắt tại 84 quốc gia, trong đó phim lập kỷ lục tại 63 thị trường – từ London đến Sydney. Không chỉ là một bộ phim, "Michael" dường như là một sự kiện văn hóa được chờ đợi suốt nhiều thế hệ.
Dẫn dắt bởi đạo diễn Antoine Fuqua, phim tái hiện hành trình từ cậu bé trong nhóm Jackson 5 đến biểu tượng toàn cầu, nhưng chọn lối đi an toàn khi avoid những khúc mắc gây tranh cãi trong cuộc đời Michael Jackson. Kịch bản gốc từng đề cập đến vụ kiện năm 1993, nhưng các phân đoạn đó đã bị cắt bỏ do điều khoản pháp lý. Thay vào đó, phim khép lại ở chuyến lưu diễn "Bad" năm 1988 – một lựa chọn có chủ đích: tôn vinh di sản thay vì đào bới xung đột. Với kinh phí gần 200 triệu USD, đây là một trong những phim tiểu sử đắt đỏ nhất từng được thực hiện, và Lionsgate rõ ràng đang đặt cược lớn.
Vai chính được giao cho Jaafar Jackson – cháu trai trực hệ của Michael – người không chỉ mang dòng máu mà còn tái hiện thần thái biểu diễn một cách ấn tượng. Những bản nhạc huyền thoại như "Billie Jean", "Thriller" hay "Beat It" được dàn dựng sống động, tạo nên làn sóng hoài niệm mạnh mẽ. Dù giới phê bình chỉ dành cho phim điểm 38% trên Rotten Tomatoes, khán giả lại phản hồi tích cực với điểm A- từ CinemaScore. Khán giả – đặc biệt là nhóm từ 25 tuổi trở lên, chiếm 66% – không đến để được thách thức, mà để được sống lại một thời đại đã mất. Một phần lớn người mua vé (61%) là nữ, cho thấy sức hút vượt giới tính của di sản Jackson.
Thành công này không xuất hiện trong chân không. Nó tiếp nối làn sóng phim tiểu sử âm nhạc hậu đại dịch như "Elvis", "Bob Marley" hay "A Complete Unknown" về Bob Dylan. Doanh thu phòng vé của "Michael" không chỉ cứu vãn một thập kỷ trầm lặng của Lionsgate sau "The Hunger Games", mà còn mở ra khả năng cho phần tiếp theo. Nếu phim vượt mốc 700 triệu USD, nó sẽ gia nhập nhóm ăn khách nhất trong lịch sử hãng. Như Hollywood Reporter nhận định, hiệu ứng truyền miệng tích cực và cách tiếp cận trọn vẹn về mặt cảm xúc chính là chìa khóa. Dù không hoàn hảo, "Michael" chứng minh rằng đôi khi, celebration cũng có thể là một tác phẩm thương mại mạnh mẽ.
Xem xong thấy xúc động thật, đặc biệt là đoạn performance biểu diễn Thriller. Giống như ông ấy đang sống lại vậy.
Phim tránh né vấn đề nhạy cảm thì làm sao gọi là chân thực? Biopic mà không có chiều sâu là chỉ là phim ca nhạc có kịch bản.
Mẹ mình 60 tuổi, lần đầu đi xem phim cùng con gái và bảo: "Lâu rồi mới thấy một bộ phim khiến tao muốn revisit xem lại".
Jaafar Jackson diễn ổn, nhưng có cảm giác phim chỉ làm để thu profit lợi nhuận hơn là để kể một câu chuyện sâu sắc.
Dù sao thì nhạc của Michael Jackson lúc nào cũng là huyền thoại. Nghe Billie Jean vang lên trong rạp, tim đập không theo điệu nhạc nữa.
Không hiểu sao cắt cảnh 1993? Như vậy là đang che giấu chứ không phải đang tôn trọng di sản.
Phim này xứng đáng là một lời tri ân đúng nghĩa. Không cần kịch tính, chỉ cần âm nhạc và ký ức là đủ.