Iran tuyên bố Mỹ cạn 'lá bài', ai sẽ chớp mắt trước?

Giữa lúc căng thẳng Mỹ - Iran leo thang tại vùng energy chiến lược Trung Đông, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf tuyên bố Washington đang dần cạn kiệt các lựa chọn kinh tế. Trong một bài đăng trên X ngày 26/4, ông lập luận rằng Tehran vẫn còn nhiều quân bài chưa sử dụng, đặc biệt là quyền kiểm soát các điểm nghẽn vận chuyển dầu toàn cầu như eo biển Hormuz và Bab el-Mandeb. Trong khi đó, Mỹ được cho là đã gần dùng hết các biện pháp như xả kho reserve dầu chiến lược hay điều chỉnh giá.

Ông Ghalibaf mô tả một "phương trình" mà trong đó global dầu mỏ vẫn đang cân bằng — nhưng nghiêng dần về phía Iran. Theo ông, trong khi Washington đã triển khai phần lớn tool kinh tế, Tehran còn giữ lại các lựa chọn mạnh tay hơn. Các quan chức Iran nhiều lần khẳng định họ có chủ quyền hoàn toàn với các tuyến đường then chốt, và việc chưa sử dụng các measure này mang lại độ linh hoạt chiến lược lớn. Đây không chỉ là lời cảnh báo — mà là một tuyên bố về thế đàm phán đang thay đổi.

Trong khi đó, một đề xuất ngoại giao mới đang được đẩy lên bàn đàm phán: Iran được cho là đã gửi kế hoạch qua các trung gian tại Pakistan, kêu gọi extend lệnh ngừng bắn để tiến tới chấm dứt xung đột lâu dài. Đổi lại, Mỹ phải dỡ phong tỏa eo biển Hormuz trước khi nối lại các cuộc nuclear . Tuy nhiên, Nhà Trắng vẫn chưa xác nhận liệu có xem xét đề xuất này hay không. Người phát ngôn Olivia Wales nhấn mạnh: "Mỹ sẽ không đàm phán qua báo chí", và tái khẳng định cam kết không để Iran sở hữu weapon hạt nhân.

Tổng thống Donald Trump cho biết ông nhận được một tài liệu mới từ Iran chỉ 10 phút sau khi hủy chuyến đi của các đặc phái viên. Ông gọi đây là dấu hiệu "thú vị", nhưng nói rằng đề xuất vẫn "chưa đủ". Trong khi đó, eo biển Hormuz — từng đón khoảng 135 chuyến tàu mỗi ngày — nay gần như tê liệt, với traffic gần bằng 0. Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, lực lượng hải quân đã buộc 38 tàu phải quay đầu. Iran đáp trả bằng hạm đội xuồng nhỏ, hay còn gọi là "hạm đội muỗi". Tổ chức Năng lượng Quốc tế gọi tình trạng này là cú sốc nguồn cung lớn nhất trong lịch sử — ảnh hưởng đến 1/5 dòng chảy dầu mỏ toàn cầu.

Cuộc đối đầu đang chuyển từ vũ lực sang ngoại giao — nhưng vẫn trong bối cảnh căng thẳng cực điểm. Mỗi bên đều tuyên bố nắm lợi thế, nhưng thực tế cho thấy cả hai đang trong thế bế tắc. Với một điểm nghẽn toàn cầu bị phong tỏa và các cuộc thảo luận bị đình trệ, tương lai của thị trường năng lượng — và hòa bình khu vực — vẫn treo trên sợi chỉ mỏng. Câu hỏi đặt ra không còn là ai mạnh hơn, mà là ai sẽ chớp mắt trước.

Phản hồi 8

  • H
    Huy_Tuan_93

    Chuyện phong tỏa Hormuz không phải lần đầu, nhưng lần này impact toàn cầu rõ rệt hơn bao giờ hết.

  • L
    Lan_Anh_

    Mỹ nói không đàm phán qua báo chí, nhưng ông Trump lại phát biểu trước phóng viên. Có gì mâu thuẫn không?

  • D
    Duc_Minhh

    Nếu Iran kiểm soát eo biển, tại sao họ không dùng ngay option đó để gây áp lực lớn hơn?

  • A
    Anh_Nguyen_22

    135 tàu mỗi ngày giảm còn 0 — đó là cú gián đoạn khủng khiếp cho thương mại thế giới.

  • T
    Tung_Neo

    Trump nói nhận được đề xuất 'tốt hơn nhiều' sau 10 phút. Có vẻ ông đang tạo áp lực ngược rất khéo.

  • M
    Mai_Hoang

    Chuyện này cho thấy tầm quan trọng của địa chính trị trong an ninh năng lượng.

  • B
    Bao_Chau

    Họ gọi là 'hạm đội muỗi' thật đúng. Nhỏ nhưng có thể gây hại lớn.

  • S
    Son_VT

    Cứ nói 'lợi thế', nhưng nhìn lưu lượng tàu thì biết ai thiệt hơn rồi.

Nội dung được dựa trên sự thật và được dựng lại với mục đích học tiếng Anh; phản hồi của độc giả là ví dụ cho nhiều góc nhìn khác nhau.

[email protected]