Dầu Nga: Cơ hội hay cái bẫy địa chính trị cho ASEAN?

Giữa crisis năng lượng toàn cầu do địa chính trị leo thang, các quốc gia ASEAN đang phải thay đổi strategy nhập khẩu để tránh nguy cơ thiếu hụt. Xung đột ở Trung Đông làm gián đoạn tuyến vận chuyển chiến lược qua strait Hormuz – nơi cung cấp hơn một nửa lượng dầu khí cho khu vực – đã tạo ra shock trên thị trường. Trong bối cảnh đó, Nga bất ngờ trở thành lựa chọn thay thế khả dĩ, bất chấp các lệnh trừng phạt quốc tế. Mỹ gần đây đã extend miễn trừ tạm thời, cho phép một số giao dịch dầu mỏ Nga tiếp tục diễn ra – một động thái giúp các nước Đông Nam Á tiếp cận nguồn cung này mà không vi phạm hoàn toàn các restriction thương mại.

Tuy nhiên, access dầu Nga không đồng đều. Trung Quốc và Ấn Độ đang chiếm phần lớn các shipment , khiến các quốc gia ASEAN phải cạnh tranh khốc liệt cho phần còn lại. Dữ liệu từ Kpler cho thấy từ tháng Ba, chỉ có Philippines nhập khẩu dầu Nga – khoảng 2,5 triệu thùng – sau khi 4 triệu thùng từ Trung Đông bị hủy. Malaysia và Thái Lan đang negotiate với Nga, nhưng giới phân tích cảnh báo đây là giao dịch mang tính cơ hội hơn là chiến lược dài hạn. Chi phí vận chuyển xa, insurance cao và điều chỉnh kỹ thuật trong lọc dầu khiến lợi ích kinh tế thực tế narrow .

Rủi ro ngoại giao cũng hiện hữu rõ ràng. Việc mua dầu Nga có thể khiến các nước ASEAN bị pressure từ châu Âu, vốn coi nguồn thu này giúp Moscow tài trợ chiến dịch quân sự. Các nước Trung Đông cũng có thể phản ứng nếu mất thị phần vào tay Nga – đối tác của Iran, quốc gia bị cáo buộc tấn công cơ sở năng lượng khu vực. Bên cạnh đó, Nga có thể tận dụng vị thế để yêu cầu các nước mua military hoặc điều chỉnh stance chính trị. Như chuyên gia Yohanes Sulaiman cảnh báo: short-term có thể đổi lấy hệ lụy dài hạn.

Dù vậy, áp lực trong nước đang lấn át lo ngại toàn cầu. Khi reserves cạn kiệt, các chính phủ ưu tiên ổn định kinh tế và xã hội hơn là cân nhắc rủi ro địa chính trị. Nhưng theo các chuyên gia, đây chỉ là temporary , không thể thay thế cấu trúc năng lượng lâu dài. Dầu Nga chỉ giúp bridge khi điều kiện kinh tế phù hợp. Về lâu dài, ASEAN vẫn phụ thuộc vào Trung Đông – nơi có thời gian vận chuyển ngắn hơn. Bài học lớn nhất: sự phụ thuộc vào năng lượng hóa thạch khiến khu vực dễ tổn thương trước cú sốc toàn cầu.

Cuộc khủng hoảng hiện nay một lần nữa đặt ra câu hỏi về năng lực chuyển dịch năng lượng của ASEAN. Thay vì tìm kiếm nguồn cung thay thế tạm bợ, các chuyên gia cho rằng khu vực cần đẩy mạnh đầu tư vào năng lượng bền vững để giảm thiểu rủi ro trong tương lai. Như lời bà Muyu Xu: không quốc gia nào sẵn sàng thay đổi căn bản cấu trúc năng lượng của mình chỉ vì một gap cung cấp. Nhưng chính những gap như thế này lại là cơ hội để thay đổi – nếu các nước biết tận dụng.

Phản hồi 8

  • T
    ThanhNguyen_88

    Lợi ích trước mắt thì rõ, nhưng long-term ai sẽ gánh?

  • L
    LanHuong90

    ASEAN nên tập trung vào năng lượng mặt trời và gió thay vì mãi chạy theo nguồn hóa thạch.

  • D
    DuyKhanh_CT

    Chuyện gì xảy ra nếu Mỹ rút miễn trừ? Tất cả sẽ lại scramble tìm nguồn mới.

  • M
    MinhAn_2025

    Nga đang dùng dầu như một tool địa chính trị – ai mua là dính vào vòng xoáy.

  • T
    TuanDatPro

    Thái Lan mua dầu Nga kiểu 'ăn theo' chứ không chủ động được. Chờ người khác chọn xong mới tới mình.

  • H
    HongNhung_VN

    Nếu không chuyển dịch nhanh, các nước ASEAN sẽ luôn bị động mỗi khi có crisis toàn cầu.

  • B
    BaoLong_7

    Càng phụ thuộc vào nhập khẩu, càng dễ bị thao túng. Đơn giản vậy thôi.

  • C
    ChiNguyen

    Dầu Nga rẻ thật, nhưng hidden như rủi ro pháp lý và ngoại giao thì không ai tính nổi.

Nội dung được dựa trên sự thật và được dựng lại với mục đích học tiếng Anh; phản hồi của độc giả là ví dụ cho nhiều góc nhìn khác nhau.

[email protected]