Rạn nứt Mỹ và thế giới đang gia tăng
Cuộc xung đột với Iran đang khiến influence của Mỹ trên trường quốc tế bị suy giảm nghiêm trọng, đồng thời làm sâu sắc thêm những cracks với các quốc gia vốn đã xa cách kể từ nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Donald Trump. Từ Bangladesh đến Slovenia, việc phân bổ nhiên liệu theo định mức đã làm đình trệ hệ thống transport , gây áp lực lớn lên các nhà lãnh đạo phải giải quyết hậu quả từ một cuộc chiến họ không mong muốn.
Ngay cả các đồng minh trong NATO cũng tỏ ra dè dặt trong việc ủng hộ Washington, khi nhiều nước cho rằng chính quyền Trump không consult họ trước khi hành động. Thủ tướng Canada Mark Carney nhấn mạnh trong một video phát biểu rằng mối quan hệ kinh tế với Mỹ chứa nhiều vulnerabilities , và Canada không thể tiếp tục đặt cược tương lai vào một đối tác duy nhất: "Chúng ta không thể kiểm soát sự gián đoạn đến từ nước láng giềng", ông nói.
Trong khi đó, Trung Quốc đang nổi lên như một powerhouse trong lĩnh vực năng lượng sạch, khi kiểm soát phần lớn chuỗi cung ứng pin và điện mặt trời. Eo biển Hormuz bị phong tỏa cùng các đòn trả đũa vào cơ sở năng lượng tại Trung Đông khiến giá nhiên liệu biến động mạnh, thúc đẩy nhiều quốc gia đẩy nhanh chuyển đổi sang renewable energy và tái khởi động nhà máy điện hạt nhân để giảm phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch.
Châu Âu, học bài học từ xung đột Nga - Ukraine, đang lên kế hoạch giảm sự phụ thuộc vào bất kỳ nhà cung cấp năng lượng nào. Anh và Pháp đã tổ chức các cuộc họp với hàng chục quốc gia – không có sự tham gia của Mỹ – nhằm vạch ra lộ trình đảm bảo an ninh hàng hải tại eo biển Hormuz. Sáng kiến phòng thủ tập thể này nhằm protect tàu thương mại, trong bối cảnh collective security ngày càng bị đặt dấu hỏi.
Một số cựu quan chức Mỹ thừa nhận việc thay đổi lập trường liên tục về mục tiêu tại Iran khiến cả đồng minh lẫn đối thủ đều mất phương hướng. Như một nhà ngoại giao châu Á tại Washington nhận định, hình ảnh của Mỹ có thể phục hồi sau nhiệm kỳ Trump, nhưng sự erosion về niềm tin và ảnh hưởng địa chính trị là điều khó đảo ngược, đặc biệt khi các đối thủ tận dụng triệt để thời cơ này.
Cái giá economic kinh tế cho quyết định này có thể kéo dài hàng thập kỷ. Không chỉ là nhiên liệu, mà cả niềm tin trong thương mại cũng đang lung lay.
Mỹ từng nói phải dẫn dắt thế giới, giờ lại hành động như thể không cần ai cả. Thật sự là một hypocrisy sự mâu thuẫn lớn.
Châu Âu tự tổ chức họp riêng mà không cần Mỹ – chi tiết này cho thấy sự shift dịch chuyển quyền lực đã bắt đầu rồi.
Không ai muốn xung đột, nhưng khi cước phí security an ninh do một nước quyết định đơn phương, thì tất cả đều phải tìm đường thoát.
Trung Quốc đang lợi dụng cơ hội này để mở rộng ảnh hưởng. Họ không tấn công, nhưng đang thắng từng bước trên mặt trận energy năng lượng và công nghệ.
Câu hỏi đặt ra là: nếu không thể dựa vào Mỹ, thì ai sẽ là người đảm bảo ổn định toàn cầu? Chưa ai có câu trả lời rõ ràng cả.