Đừng 'đóng gói' trí tuệ học sinh trong các dự án bóng bẩy của người lớn
Không phải ngẫu nhiên mà public ngày càng nghi ngờ tính minh bạch của những project đạt giải cao tại các kỳ thi khoa học - kỹ thuật VISEF dành cho học sinh trung học. Dù ghi nhận nỗ lực tạo sân chơi trí tuệ, nhiều người lo ngại rằng những innovation "khủng" thực ra lại là sản phẩm của người lớn hơn là học sinh. Đây không chỉ là câu hỏi về đạo đức, mà còn là lời cảnh báo cho cả hệ sinh thái giáo dục.
ISEF – Quốc tế Khoa học và Kỹ thuật – là cuộc thi danh giá nhất thế giới cho học sinh phổ thông, bắt đầu từ Mỹ năm 1950. Giá trị cốt lõi của ISEF không nằm ở result ngoạn mục, mà ở scientific tư duy: cách đặt câu hỏi, kiểm soát sai số, ghi chép trung thực, và học từ thất bại. Những người đoạt giải Nobel từng tham gia, nhưng dự án của họ – như của nữ nghị sĩ Alexandria Ocasio-Cortez – lại rất khiêm tốn: dùng thiết bị đơn giản để nghiên cứu antioxidant trên giun tròn, với phương pháp chuẩn mực.
Học sinh Mỹ thường bắt đầu từ everyday quen thuộc: nhà để xe, bãi rác, hay sân sau. Các em tự hàn mạch, tận dụng vật liệu cũ, ghi chép hàng trăm lần failure , và chỉ kết luận khi có dữ liệu kiểm chứng. Chính những cuốn sổ nhàu nát, những lần làm hỏng thí nghiệm, mới chứng minh học sinh thực sự own dự án. Điều này hoàn toàn trái ngược với một số đề tài VISEF: học sinh lớp 8 nghiên cứu cơ chế cancer hay giải trình tự gen – những chủ đề vượt xa khả năng tiếp cận thực tế.
Nhiều trường Việt Nam thiếu laboratory đạt chuẩn, hóa chất, thiết bị, hay CLB STEM thực chất. Giáo viên không được đào tạo về research khoa học, lại chịu áp lực thành tích lớp học. Mối liên hệ với đại học, viện nghiên cứu cũng lỏng lẻo. Khi học sinh trình bày dự án quá chuyên sâu, câu hỏi hợp lý là: ai thực sự đứng sau? Hiện tượng nhờ vả nghiên cứu viên làm thay, rồi học sinh 'thuộc lòng' để thuyết trình, đang biến VISEF thành nơi trưng bày khoa học giả tạo.
Để cứu vãn tinh thần thật sự của cuộc thi, cần thay đổi căn bản. Tiêu chí chấm nên ưu tiên method hơn thành quả, trân trọng thiết bị tự chế, và kiểm tra sâu qua phỏng vấn. Giáo viên cần được tập huấn về guidance phương pháp luận, không cần am hiểu chuyên môn sâu. Đồng thời, cần xây dựng CLB STEM, mở phòng thí nghiệm ngoài giờ, và thiết lập chương trình internship minh bạch tại các viện nghiên cứu. Chỉ khi học sinh tự tay làm thí nghiệm, tự đối mặt với sai số, thì VISEF mới xứng đáng là ngày hội khoa học – nơi trao giải cho sự curiosity và tư duy độc lập, không phải cho sự nhờ vả.
Mình dạy Sinh ở một trường THPT, và đúng là áp lực thi cử khiến không ai có thời gian lo cho CLB khoa học. Nhưng nếu không thay đổi, học sinh sẽ mãi tin rằng khoa học là thứ phải perfect hoàn hảo, không được sai.
Đề tài 'chữa ung thư' của học sinh lớp 9 năm ngoái còn dùng cả máy giải trình tự gen. Ai cũng biết máy đó giá hàng tỉ, chỉ có viện mới có. Vậy mà vẫn được giải cao?
Ở Mỹ, học sinh làm dự án trong garage. Ở ta, học sinh 'làm' dự án trong lab của tiến sĩ. Khác biệt không phải ở học sinh, mà ở culture văn hóa thành tích.
Chuyện nhờ người khác làm thay không mới. Nhiều phụ huynh còn pay trả tiền cho nghiên cứu sinh viết giúp. Nhưng chính trường và ban tổ chức đang tiếp tay khi không kiểm tra kỹ.
Cần bắt buộc nộp logbook ghi chép hàng ngày, có xác nhận của giáo viên. Như vậy mới biết học sinh có thật sự involved tham gia hay không.
Từng tham gia VISEF cấp tỉnh, mình thấy giám khảo toàn hỏi về kết quả, ít ai hỏi về process quy trình. Thay đổi từ cách hỏi là bước đầu tiên cần làm.
Đề xuất mở 'phòng thí nghiệm mùa hè' cho học sinh là hay. Nhưng phải đảm bảo các em không chỉ đến để observe quan sát, mà được làm thật.
Khoa học không cần hào nhoáng. Một thí nghiệm đơn giản về nước giếng quanh trường, nếu làm nghiêm túc, còn valuable giá trị hơn cả đề tài 'công nghệ cao' mượn từ đại học.