Khi huyền thoại không còn vô tội: Phim 'Michael' và vết nứt trong ký ức tập thể

documentary "Leaving Neverland" từng khiến cả thế giới chấn động khi hai người đàn ông, Wade Robson và James Safechuck, lần lượt kể lại những cáo buộc lạm dụng mà họ trải qua từ khi còn là children – một chuỗi sự kiện bắt đầu từ năm 7 và 10 tuổi, trong những năm cuối thập niên 80. Với hơn bốn tiếng đồng hồ, phim phơi bày một Michael Jackson mà công chúng chưa từng được thấy: không phải huyền thoại nhảy múa, mà là người đàn ông bị cáo buộc dùng gifts , manipulation và cả một đám cưới giả để che giấu hành vi sai trái. Dan Reed, đạo diễn của bộ phim, không chỉ kể lại câu chuyện – ông còn phải đối mặt với những lời đe dọa từ người hâm mộ trung thành trước khi phim ra mắt tại festival .

Giờ đây, một bộ phim tiểu sử mới mang tên "Michael" lại đưa Jackson trở lại vị trí thần thánh – nhưng lần này, là một nhân vật Peter Pan, vô hại, bị tổn thương bởi người cha độc đoán và luôn tìm kiếm tình yêu ở những đứa trẻ. Bộ phim, do Antoine Fuqua và gia đình Jackson thực hiện, kết thúc vào năm 1988 – năm năm trước khi những allegations đầu tiên xuất hiện, như thể cố tình avoid phần tối tăm nhất trong câu chuyện. Dan Reed không giấu được sự phẫn nộ: "Tôi nghĩ anh ấy chỉ là một con mannequin hát lại các ca khúc nổi tiếng, không cho thấy điều gì khiến Jackson thật sự đặc biệt". Với ông, việc phim miêu tả Jackson chỉ đến bệnh viện để thăm trẻ em ung thư là một dạng bóp méo nguy hiểm – như thể ánh sáng nhân ái có thể xóa bỏ mọi bóng tối.

Reed so sánh cách phim "Michael" xử lý người bảo vệ Bill Bray như một hero – một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với những gì Robson và Safechuck kể trong "Leaving Neverland": rằng các vệ sĩ từng đồng lõa, đứng đợi bên cửa phòng khi lạm dụng xảy ra. "Họ đang nói rằng lý do Jackson thích trẻ em là vì anh ấy là một thiên thần", Reed nhấn mạnh, "chứ không phải vì anh ấy muốn quan hệ tình dục với chúng". Với ông, đây không phải là một bộ phim công bằng – mà là một nỗ lực rewrite lịch sử, biến đen thành trắng, và khiến khán giả tin rằng hai cộng hai bằng năm.

Thành công thương mại của "Michael" – 219 triệu USD doanh thu chỉ trong tuần đầu – khiến Reed suy ngẫm sâu sắc. "Michael Jackson là một legend của nước Mỹ, lớn hơn cả con người thật của ông ấy", ông nói. Với Reed, Jackson đã trở thành một phần của collective , nơi không có chỗ cho sự thật phũ phàng. "Bạn không thể nói: Chúa ơi, người đàn ông đó thích quan hệ tình dục với trẻ em, nhưng âm nhạc của ông ấy thì tuyệt vời", ông nhận xét. Với hàng triệu người hâm mộ, thừa nhận sự thật có nghĩa là thừa nhận cả một tuổi thơ âm nhạc cũng có thể là một lie . Và trong thế giới đó, "Leaving Neverland" không phải là một bộ phim – mà là một hành động báng bổ.

Phản hồi 8

  • M
    minhthuan

    Tôi vẫn nghe nhạc Jackson, nhưng phim 'Leaving Neverland' khiến tôi không thể nhìn anh ấy như trước. Có phải art và người tạo ra nó luôn phải tách biệt?

  • L
    linhpham

    Phim 'Michael' chọn kể một phiên bản. Nhưng bỏ qua những cáo buộc lớn như vậy thì không phải là nghệ thuật – đó là phủ nhận.

  • C
    cuongdz

    Tại sao người ta chỉ muốn tin vào điều họ muốn tin? Dù có bao nhiêu bằng chứng đi nữa.

  • T
    thuytrang

    Tôi từng nghĩ Jackson chỉ yêu trẻ em theo kiểu ngây thơ. Nhưng xem xong 'Leaving Neverland', tôi hiểu rằng innocence không thể biện minh cho mọi hành động.

  • A
    anhkiet

    Phim tài liệu của Dan Reed không hoàn hảo, nhưng ít nhất nó dám đặt câu hỏi. Còn 'Michael'? Chỉ là bản sao hoạt hình của một myth .

  • N
    nhatvy

    219 triệu USD – con số nói lên tất cả. Khán giả không muốn đối mặt với sự thật, họ muốn được an ủi.

  • H
    hieudz

    Tại sao không làm một phim công bằng, kể cả hai phía? Thay vì chọn phe, hãy để khán giả tự suy ngẫm.

  • T
    tranduc

    Tôi không cổ xúi bạo lực, nhưng những lời đe dọa gửi đến Dan Reed cho thấy mức độ cuồng tín đáng sợ.

Nội dung được dựa trên sự thật và được dựng lại với mục đích học tiếng Anh; phản hồi của độc giả là ví dụ cho nhiều góc nhìn khác nhau.

[email protected]