Tốt nghiệp sớm, chọn ngành 'hiếm': Câu chuyện của cô gái khiến vật liệu tự lành thành hiện thực
Tốt nghiệp early một học kỳ, điểm trung bình 3.4 trên thang điểm 4.0 và khóa luận đạt 8.9/10 — Lê Nguyễn Vy Hân không chỉ vượt qua chương trình Kỹ sư Chất lượng cao Việt – Pháp một cách xuất sắc mà còn chọn một con đường ít người dám bước vào: material polymer, lĩnh vực đòi hỏi nền tảng khoa học sâu và định hướng nghiên cứu rõ ràng. Từ một học sinh chuyên Lý, Hân rẽ hướng sang Hóa học chuyên sâu, bị cuốn hút bởi sự combination giữa cơ chế vật chất và cấu trúc tạo nên vật liệu — nơi Vật lý gặp Hóa học, và lý thuyết hóa thành ứng dụng.
Ngay từ năm nhất, Hân đã chủ động tiếp cận laboratory , tích lũy kinh nghiệm qua các đề tài nghiên cứu về nhựa nhiệt rắn sinh học và nhựa từ dầu ăn thừa — những hướng đi hướng đến vật liệu bền vững. Đến năm 2025, cô mở rộng sang vật liệu polymer cảm biến cơ học, từng bước mở rộng góc nhìn từ cơ bản đến ứng dụng. Nhưng trái tim học thuật của Hân hướng về một thứ đặc biệt hơn: vật liệu tự phục hồi. Khóa luận của cô về tổng hợp Poly(amide-urethane) tự lành không chỉ đạt điểm cao mà còn đánh dấu commitment dài hạn với vật liệu thông minh — một lĩnh vực đang làm thay đổi khoa học vật liệu toàn cầu.
Học ở môi trường kỹ thuật nặng nề, Hân vẫn duy trì sự xuất sắc toàn diện: danh hiệu Sinh viên giỏi, học bổng liên tiếp, và khả năng ngoại ngữ ấn tượng với TOEIC 735 và DELF B1. Điều này giúp cô access tài liệu chuyên ngành bằng cả tiếng Anh và tiếng Pháp — lợi thế lớn trong nghiên cứu quốc tế. Để manage khối lượng kiến thức khổng lồ, Hân áp dụng chiến lược học chủ động: đọc trước tài liệu, đăng ký môn linh hoạt, và tận dụng học kỳ hè. Cô chia nhịp giữa thời gian study và phòng thí nghiệm, ưu tiên thực nghiệm khi đầu kỳ, rồi chuyển sang ôn thi khi áp lực tăng — một nhịp điệu disciplined nhưng bền vững.
Nhưng thử thách lớn nhất, theo Hân, không đến từ bên ngoài. Đó là áp lực nội tại — nỗi sợ không đạt được tiêu chuẩn tự đặt ra. Áp lực ấy kéo dài suốt bốn năm, từ ngày đầu nhập trường đến khi hoàn thành đồ án. Nhưng cũng chính nó đã shape nên một phiên bản kiên cường hơn. Ngoài học thuật, Hân tham gia Xuân tình nguyện, Mùa hè xanh — những hoạt động giúp cô balance cảm xúc, rèn kỹ năng mềm và giữ nguồn năng lượng tích cực. Với mục tiêu học lên cao học trong 2–3 năm tới, Hân đang trên hành trình biến áp lực thành động lực, và tri thức thành đổi mới.
Thật cảm phục khi bạn ấy theo đuổi một field lĩnh vực hiếm và khó như vậy. Không nhiều người dám chọn vật liệu polymer.
Tốt nghiệp sớm mà vẫn làm nghiên cứu, học ngoại ngữ, đi tình nguyện... Có phải là người không cần ngủ không?
Mình tò mò liệu có nhiều sinh viên theo ngành này không, hay đây là con đường quá nghiêm ngặt để theo đuổi lâu dài?
Câu chuyện này cho thấy pressure áp lực không phải lúc nào cũng xấu — nếu biết chuyển hóa, nó có thể thành động lực.
Tự phục hồi? Nghe như phim viễn tưởng. Nhưng nếu vật liệu có thể tự lành, tương lai sẽ tiết kiệm biết bao tài nguyên.
Mình thích cách bạn ấy chia nhịp giữa học và nghiên cứu. Rất thực tế và bền vững.
PFIEV đã khó, học giỏi đã khó hơn, mà còn tốt nghiệp sớm? Cực phẩm thật sự.