Từ GPA 4.0 đến nhà hàng giác quan: Chuyện của một tân cử nhân không đi theo lối mòn

graduate RMIT Đoàn Anh Thắng không chọn con đường quen thuộc sau khi tốt nghiệp. Thay vì tìm việc hay tiếp tục học, anh quyết định found với Vore – một mô hình restaurant cao cấp nơi ẩm thực không chỉ để thưởng thức mà còn để trải nghiệm. Với Thắng, hành trình này không phải là bước chuyển từ sinh viên thành doanh nhân, mà là từ người consumer sang người create . “Tôi từng chỉ biết ngưỡng mộ những ý tưởng lớn từ xa. Giờ đây, tôi muốn là người tạo ra chúng”, anh chia sẻ, giọng đầy tin tưởng.

science thực phẩm – lĩnh vực Thắng theo đuổi – nghe có vẻ khô khan, nhưng với anh, đó lại là nền tảng cho sự creativity có chủ đích. Khác với con đường nhà hàng - khách sạn, anh chọn Công nghệ Thực phẩm và Dinh dưỡng để khám phá phần invisible phía sau mỗi món ăn. Môn học đánh giá cảm quan đã thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận ẩm thực: “Dù khác biệt về văn hoá hay tuổi tác, chúng ta vẫn có những điểm chung trong trải nghiệm vị giác”. Chính nhận thức này trở thành foundation cho triết lý tại Vore – nơi đổi mới không đánh mất sự kết nối.

achievement GPA 4.0 không đến từ tài năng bẩm sinh, mà từ một tư duy mà Thắng gọi là “kỷ luật hai giai đoạn”: hiểu sâu trước khi hành động, rồi hoàn thiện bằng cái nhìn toàn diện. Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của sự nhất quán – luôn hiện diện trọn vẹn trong lớp học, như một cách tri ân thời gian giảng viên đã bỏ ra. Nhưng anh cũng phản đối quan điểm học tập phải đánh đổi bằng trải nghiệm. “balance , nghỉ ngơi và giao lưu mới giúp ta phát triển bền vững”, Thắng nói, nhớ lại những conversation sâu sắc với bạn bè và giảng viên tại RMIT – nơi nuôi dưỡng cả tư duy lẫn cảm hứng.

idea cho Vore nhen nhóm từ bộ phim tài liệu Chef’s Table, nơi mỗi bữa ăn không chỉ ngon mà còn kể một story cảm xúc. Nhưng biến ý tưởng thành hiện thực không hề dễ dàng. “Thực tế không chỉ có màu hồng”, Thắng chia sẻ. Rào cản tài chính, sự lệch pha giữa con người và khoảng cách giữa tầm nhìn với thực thi đều là thách thức thật. Làm việc với đội ngũ đa dạng ngoài trường học đòi hỏi sự patience và trưởng thành. Tiến sĩ Trương Thục Tuyền, Chủ nhiệm bộ môn, nhận xét: “Thắng đã chuyển hoá knowledge khoa học thành đổi mới sáng tạo – điều rất hiếm ở sinh viên”.

Tương lai của Thắng không dừng lại ở nhà hàng. Anh mơ về một thế giới nơi ẩm thực nuôi dưỡng cả tâm trí và tâm hồn. “Tôi muốn người tham dự cảm nhận được sự tò mò, suy ngẫm, hay một thay đổi nhỏ trong tư duy”, anh nói. Một ngày nào đó, anh mong được quay lại RMIT với vai trò lecturer , truyền cảm hứng cho thế hệ tiếp theo. Nhưng lời khuyên lớn nhất anh dành cho sinh viên không phải là cố gắng nhiều hơn, mà là suy ngẫm nhiều hơn: “Đừng chỉ góp nhặt trải nghiệm – hãy thấu hiểu chúng. Tiến bộ thực sự bắt đầu từ đó”.

Phản hồi 8

  • M
    minhphuong

    GPA 4.0 đã khó, mà biến kiến thức thành startup thực tế còn khó hơn. Ngưỡng mộ sự determination này.

  • V
    vietanh

    Nghe thì hay, nhưng liệu nhà hàng kiểu này có sống được lâu? Thị trường Việt Nam có đón nhận trải nghiệm ẩm thực cao cấp như vậy không?

  • T
    thaison

    Từ khoa học thực phẩm đến nhà hàng – bước nhảy không hề nhỏ. Nhưng đúng là cần nhiều người như vậy để đổi mới ngành food .

  • H
    hangvy

    Câu nói 'đừng chỉ góp nhặt trải nghiệm' khiến mình dừng lại suy nghĩ. Mình đang học đại học và thấy rất đúng.

  • D
    ductai

    Kỷ luật hai giai đoạn nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra rất sâu. Mình sẽ thử áp dụng vào việc học.

  • L
    lananh

    Chỉ mong các bạn trẻ khác cũng thấy rằng học không phải để thi, mà để thay đổi cách mình nhìn thế giới.

  • C
    cuongle

    Thực tế không màu hồng – câu này đúng quá. Nhưng quan trọng là vẫn bước tiếp.

  • N
    nhim

    Một tấm gương, nhưng cũng là lời nhắc: sáng tạo cần nền tảng, không phải chỉ cảm hứng nhất thời.

Nội dung được dựa trên sự thật và được dựng lại với mục đích học tiếng Anh; phản hồi của độc giả là ví dụ cho nhiều góc nhìn khác nhau.

[email protected]