Một bát phở đánh bại 450 tỷ: Khi điện ảnh Việt ra biển lớn

international domestic – hai thị trường với gu taste hoàn toàn khác biệt vừa phơi bày một nghịch lý bất ngờ: film chỉ thu về 40 tỷ đồng lại được đánh giá cao hơn hẳn so với tác phẩm đạt 450 tỷ. Mùi Phở, phim hài gia đình có sự góp mặt của nghệ sĩ Xuân Hinh, đang khiến giới critic quốc tế chú ý với điểm số 7,2 trên IMDb – vượt xa con số 6,0 của Thỏ Ơi!!, bộ phim ăn khách do Trấn Thành thực hiện. Dù chưa tạo tiếng vang về doanh thu trong nước, Mùi Phở dường như đã chạm được vào thứ gì đó sâu hơn: bản sắc.

romantic , giật gân và giàu cảm xúc – đó là công thức quen thuộc của Thỏ Ơi!!, phim do Trấn Thành đảm nhận vai trò đạo diễn, biên kịch và đồng sản xuất. Với nội dung lấy cảm hứng từ những true story , phim khai thác sâu vào tâm lý người xem Việt, nơi các mối relationship cá nhân và cảm xúc được đặt lên hàng đầu. Không ngạc nhiên khi nó khuynh đảo phòng vé, trở thành một trong những phim Việt Nam có doanh thu cao nhất năm 2026. Nhưng khi bước ra global , liệu nước mắt có còn là thứ ngôn ngữ chung?

Ngược lại, Mùi Phở chọn kể một câu chuyện về gia đình, truyền thống và bát phở – thứ tưởng chừng rất local nhưng lại có sức lan tỏa mạnh. Bộ phim đầu tay của đạo diễn Minh Beta quy tụ dàn diễn viên gạo cội như Xuân Hinh, Thu Trang, Thanh Thanh Hiền, và được quay tại Nam Định – cái nôi của phở – để tăng tính chân thực. Xung đột giữa các thế hệ, va chạm giữa cũ và mới, và tình yêu với heritage ẩm thực: những chủ đề này dường như dễ gợi đồng cảm hơn với khán giả quốc tế, dù phim chỉ thu về 40 tỷ. Văn hóa, hóa ra, có thể là chiếc bridge hiệu quả hơn thương hiệu.

Sự chênh lệch điểm số trên IMDb không chỉ là chuyện con số – nó phản ánh một gap trong cách tiếp nhận nghệ thuật. Trong khi khán giả trong nước bị thu hút bởi emotional mãnh liệt và cốt truyện gần gũi, khán giả toàn cầu dường như ưu ái những tác phẩm mang cultural rõ ràng và thông điệp gia đình mang tính phổ quát. Đây không phải lần đầu các phim châu Á chứng kiến điều này: từ phim Nhật đến Hàn, những câu chuyện gắn liền với văn hóa bản địa thường được đánh giá cao hơn khi ra nước ngoài – dù không phải lúc nào cũng ăn khách tại quê nhà.

Câu hỏi đặt ra là: success nên được đo bằng gì? Doanh thu, hay điểm số? Mùi Phở và Thỏ Ơi!! đang song song tồn tại như hai model khác nhau trong điện ảnh Việt: một bên là sức mạnh commercial , một bên là tiềm năng hội nhập. Cả hai đều đang được phát hành quốc tế, và dù kết quả khác nhau, chúng cùng góp phần cho thấy sự đa dạng ngày càng lớn trong cách làm phim Việt. Có lẽ, không phải ai cũng cần vượt biên – nhưng ai cũng nên có điều gì đó đủ riêng để được nhớ đến.

Phản hồi 8

  • B
    BinhMinh_88

    Xem điểm IMDb mà thấy buồn cho điện ảnh mình. Phim làm cho người Việt, nhưng ra world thì lại không được đón nhận?

  • N
    NgocAnh_HN

    Mùi Phở có điểm cao vì nó kể về điều thật – không phải tình yêu ảo, mà là gia đình, là phở, là tradition . Tôi tin khán giả quốc tế cảm được điều đó.

  • D
    DuyTanFilm

    IMDb cũng không phải thánh. Có khi fan nước ngoài vote ẩu, trong khi khán giả trong nước bỏ tiền thật để xem. Doanh thu mới là thước đo thực tế nhất.

  • H
    HoaPhuong

    Tôi thích cách Mùi Phở đưa culture vào phim một cách tự nhiên. Không phô trương, nhưng ai cũng thấy được giá trị.

  • K
    KhanhTran

    Trấn Thành làm phim rất hiểu khán giả Việt. Nhưng để ra quốc tế, có lẽ cần bớt cảm xúc thái quá, thêm chiều sâu.

  • M
    MaiLan_2026

    450 tỷ hay 7,2 điểm – mỗi con số đều có ý nghĩa riêng. Quan trọng là phim có chạm được vào người xem hay không.

  • P
    PhimHayTV

    Nếu phim Việt cứ chọn một trong hai, hoặc nội địa hoặc quốc tế, thì sẽ mãi chỉ là nửa đường. Cần tìm điểm balance .

  • C
    CuBi

    Xuân Hinh diễn duyên quá. Một bát phở, một câu nói, mà ấm cả phim.

Nội dung được dựa trên sự thật và được dựng lại với mục đích học tiếng Anh; phản hồi của độc giả là ví dụ cho nhiều góc nhìn khác nhau.

[email protected]