Chế định luật sư công: Không nên chỉ là “người của Nhà nước”
Sau Kết luận số 23-KL/TW của Bộ Chính trị, việc thí điểm policy (LSC) đang được đẩy nhanh khi dự thảo nghị quyết trình Quốc hội tại kỳ họp thứ nhất. Dù chủ trương đã rõ, nhiều issue vẫn bỏ ngỏ — từ cách hiểu về vai trò LSC đến bài toán resource , operation và tính khả thi khi triển khai. Bà Ung Thị Xuân Hương, nguyên Chánh án TAND TPHCM, nhấn mạnh: mô hình cần được thiết kế linh hoạt để vừa bảo vệ public interest , vừa thu hút nhân tài pháp lý.
Theo bà Hương, LSC khác biệt rõ rệt với private lawyer – những người hành nghề độc lập, nhận thù lao từ khách hàng. LSC là cán bộ, công chức, sĩ quan hoặc nhân sự trong doanh nghiệp nhà nước được cấp chứng chỉ hành nghề và hưởng salary . Họ hoạt động trong hệ thống nhà nước, trực tiếp tham gia tư vấn pháp lý cho các dự án, quản lý nhà nước, hay các dispute về đầu tư, thương mại, sở hữu trí tuệ. Như vậy, LSC không chỉ là người thực thi, mà là advisor giúp giảm risk ngay từ đầu.
Mặc dù các cơ quan đã có bộ phận pháp chế, song chức năng của họ chủ yếu tập trung vào xây dựng và hệ thống hóa văn bản pháp luật. Trong khi đó, các hoạt động quản lý và kinh doanh nhà nước ngày càng phát sinh nhiều legal challenge — từ khiếu kiện trong nước đến tranh chấp đầu tư quốc tế. Hiện nay, việc thuê luật sư tư cho các vụ kiện này thường thiếu financial mechanism rõ ràng, dẫn đến chậm trễ và giảm hiệu quả. Chế định LSC vì thế được xem là giải pháp nhằm tạo ra đội ngũ chuyên trách, bảo vệ state interest một cách bài bản và chủ động.
Tuy nhiên, nếu quy định LSC chỉ tuyển từ khu vực nhà nước và cấm hành nghề bên ngoài, talent pool có thể bị thu hẹp. Bà Hương cho rằng nên mở rộng định nghĩa, cho phép thuê các expert uy tín từ bên ngoài khi cần. Cơ chế 'mở' này giúp Nhà nước tiếp cận top-tier phù hợp với từng vụ việc, đồng thời thúc đẩy accountability và minh bạch trong ra quyết định.
Người dân sẽ cảm nhận lợi ích từ LSC qua việc các public project được tư vấn kỹ lưỡng, giảm sai sót pháp lý và tránh prolonged dispute . Khi các quyết định hành chính được hỗ trợ bởi đội ngũ pháp lý chuyên nghiệp, quyền lợi cá nhân được bảo vệ tốt hơn và public trust cũng được củng cố. Đây không chỉ là cải cách hành chính, mà còn là bước đi có long-term impact đến môi trường đầu tư và governance công.
Một smart move nước đi thông minh nếu thực hiện đúng. Giảm phụ thuộc vào luật sư tư, tiết kiệm chi phí và tăng tính chuyên nghiệp trong xử lý tranh chấp.
Lo ngại lớn nhất là xung đột lợi ích. Nếu LSC chỉ phục vụ 'bên trên', ai sẽ đại diện cho người dân yếu thế?
Cần minh bạch về salary scale bảng lương và tiêu chí tuyển dụng. Đừng để thành 'ghế' cho người quen.
Nên cho phép LSC được hành nghề song song để giữ kết nối với thực tiễn. Cấm hoàn toàn là step back bước lùi.
Thí điểm tại 8 bộ và 10 địa phương là hợp lý. Cần đánh giá pilot phase giai đoạn thử nghiệm kỹ trước khi nhân rộng.
Hy vọng LSC không chỉ là symbolic move động thái mang tính biểu tượng, mà thực sự thay đổi cách ra quyết định trong bộ máy công.
Ai sẽ giám sát LSC? Nếu không có cơ chế oversight giám sát độc lập, rủi ro lạm quyền là có thật.
Cần thêm quy định về international case vụ việc quốc tế. Đây mới là nơi đòi hỏi chuyên môn cao và chi phí khổng lồ.