UAE rời OPEC: Tiếng sét giữa sa mạc chính trị Trung Đông
Trong thế giới politics luôn biến động, một động thái nhỏ có thể báo hiệu cơn sốc lớn. Việc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) tuyên bố withdraw OPEC không đơn thuần là thay đổi trong energy – đó là tiếng nói công khai từ một quốc gia từng ẩn mình sau bóng dáng láng giềng, nay muốn tự định đoạt số phận mình. Trong bối cảnh xung đột với Iran leo thang, quyết định này như một tuyên bố: Abu Dhabi sẽ không chờ đợi sự đồng thuận nữa. Thay vào đó, họ chọn hành động – với Israel, với Mỹ, và trên hết, vì lợi ích quốc gia.
Kinh tế là một driver , nhưng không phải là duy nhất. Việc rời OPEC giúp UAE thoát khỏi các hạn ngạch sản xuất dầu mỏ, cho phép nước này khai thác tối đa capacity – điều đặc biệt quan trọng khi du lịch và trade bị gián đoạn vì chiến sự. Nhưng sâu xa hơn, đây là bước đi strategic nhằm giảm sự phụ thuộc vào eo biển Hormuz, điểm nghẽn chiến lược dễ bị tấn công. UAE đang đầu tư mạnh vào các pipeline mới, chuyển mình từ một quốc gia phụ thuộc vào vận tải biển sang một trung tâm cơ sở hạ tầng năng lượng độc lập.
Về an ninh, UAE không còn tin vào sự đoàn kết vùng Vịnh. Trong khi Iran phóng hơn 2.800 UAV và tên lửa – phần lớn nhằm vào UAE – các nước láng giềng lại phản ứng cautious . Trước áp lực này, UAE đã chọn con đường riêng: đón hệ thống phòng thủ tên lửa Vòm Sắt từ Israel, cùng hàng chục binh sĩ nước này để vận hành. Đây là lần đầu tiên một công nghệ do Mỹ và Israel phát triển được triển khai tại một quốc gia Ả Rập trong thời wartime . Như chuyên gia Yoel Guzansky nói: protection một quốc gia Ả Rập bằng hệ thống Israel – điều trước đây chỉ tồn tại trong giả thuyết, nay đã thành hiện thực.
Mối quan hệ với Ả Rập Xê Út, từng được coi là trục chính trong liên minh vùng Vịnh, đang xuất hiện những crack rõ rệt. Không chỉ khác biệt về oil policy , hai nước còn cạnh tranh trong vai trò trung tâm kinh tế – Dubai đối đầu với tham vọng của Riyadh. Trong khi UAE đẩy mạnh hợp tác quân sự với Israel, các nước như Ả Rập Xê Út và Oman lại chọn đối thoại. Cựu Đại sứ Mỹ Robert Jordan nhận định: đây là phép thử sức chịu đựng cho một liên minh từng được coi là vững chắc. Và dường như, UAE đã chọn không vượt qua thử thách – mà là bước ra khỏi nó.
Từ một tập hợp các tiểu vương quốc nhỏ vào thập niên 1950, UAE đã vươn lên thành một trung tâm toàn cầu về tài chính, công nghệ và du lịch. Nhưng giờ đây, dưới thời Sheikh Mohammed bin Zayed, quốc gia này đang định nghĩa lại vai trò của mình: không chỉ là trung tâm kinh tế, mà còn là một cường quốc khu vực có tiếng nói riêng. Quyết định rời OPEC có thể khiến giá dầu fluctuate , nhưng ý nghĩa thực sự nằm ở chỗ: một trật tự mới đang hình thành – nơi các quốc gia không còn hành động vì tập thể, mà vì sự sống còn và tham vọng riêng.
Không ai giúp mình thì tự giúp mình. UAE đang chứng minh điều đó. Tự lực cánh sinh trong thời đại mới.
Liệu việc đón binh sĩ Israel vào có làm dấy lên bất ổn trong nội bộ Ả Rập không? Nghe có vẻ controversial gây tranh cãi.
Câu nói của ông Gargash về sự yếu kém của GCC khiến tôi suy nghĩ. Có phải liên minh vùng Vịnh đã lỗi thời?
Họ đang đầu tư vào infrastructure hạ tầng thay vì chỉ khai thác dầu. Đó là tư duy dài hạn.
Một nước nhỏ nhưng dám đi khác biệt. UAE không cần ai cho phép để sống.
Trump nói việc này giúp giảm giá dầu, nhưng liệu người dân Mỹ có thực sự được hưởng lợi khi nguồn cung toàn cầu bị đe dọa?
Cường quốc không chỉ đo bằng quân đội, mà bằng khả năng ra quyết định khi cả khu vực im lặng.
Từ Dubai đến Abu Dhabi, họ không xây thành phố, họ đang xây một tầm nhìn.