Khi căng thẳng Mỹ-Iran siết chặt EU: Cuộc khủng hoảng không phải của họ, nhưng hậu quả thì chính họ gánh
Cuộc confrontation giữa Mỹ và Iran không còn chỉ là một vấn đề khu vực – nó đang đe dọa làm rạn nứt lõi chính trị mong manh của Liên minh châu Âu. Trong bối cảnh giá energy leo thang và tăng trưởng kinh tế sluggish , các nhà lãnh đạo EU lo sợ rằng cú sốc từ bên ngoài có thể biến thành một cuộc khủng hoảng niềm tin sâu rộng. Như officials cảnh báo, điều này không chỉ làm suy yếu các chính phủ quốc gia mà còn lung lay niềm tin vào bản thân khối châu Âu.
Tình hình càng thêm căng thẳng sau khi Hải quân Mỹ imposed lệnh phong tỏa toàn bộ giao thông hàng hải ra vào các cảng Iran tại eo biển Hormuz – tuyến đường huyết mạch đảm bảo khoảng 20% lượng dầu và khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) toàn cầu. Washington tuyên bố các tàu không phải của Iran vẫn được tự do đi qua, miễn là không pay fees cho Tehran. Dù Iran chưa chính thức áp phí, nhưng discussions về kế hoạch này đã làm dấy lên lo ngại về nguy cơ leo thang.
Hệ quả kinh tế không đều tay: low-income và trung bình đang chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ chi phí năng lượng tăng vọt, bao gồm thực phẩm, vận tải và housing . Seamus Boland, người đứng đầu Ủy ban Kinh tế và Xã hội châu Âu, nhấn mạnh rằng điều này không chỉ là gánh nặng tài chính mà còn là một thử thách chính trị nghiêm trọng. 'Nó tạo cơ sở cho sự mất lòng tin', ông nói – một nguy cơ có thể làm fuel cho các lực lượng bảo hộ và biệt lập.
Trong khi đó, EU đang bị kẹt giữa lằn lửa. Không thể kiểm soát được external , các thể chế châu Âu lại phải đối mặt với áp lực nội bộ ngày càng lớn. Cuộc standoff Mỹ-Iran không chỉ làm rung chuyển thị trường năng lượng – nó đang thử thách khả năng protect công dân của EU, và qua đó, cả tính hợp pháp của khối trong mắt người dân. Nếu không hành động, dòng chính trị ôn hòa có thể tiếp tục bị xói mòn – và đó mới là cuộc khủng hoảng thực sự.
Mình lo nhất là giá electricity điện và gas, mỗi lần tăng là cả nhà phải cắt giảm chi tiêu.
EU nên đứng trung lập hơn chứ không phải cứ theo chân Mỹ. Có khi lại làm tình hình tệ hơn.
Cái gọi là 'bảo vệ công dân' nghe rất hay, nhưng thực tế thì ai vulnerable dễ bị tổn thương vẫn bị bỏ lại.
20% năng lượng toàn cầu đi qua Hormuz? Không biết nếu tuyến này tê liệt thì mình sẽ survive sống sao.
Chủ nghĩa biệt lập đang trỗi dậy ở nhiều nước. Cú sốc này có thể là cơ hội cho họ.
Chính trị kiểu gì mà để người dân gánh hậu quả? Phải có sự chịu trách nhiệm chứ.