Hạ nhiệt kỳ thi vào 10 Hà Nội: Cần thu hẹp chênh lệch chất lượng giữa các trường
Kỳ thi tuyển sinh lớp 10 tại Hà Nội vẫn đang ở peak căng thẳng, dù đã nhiều năm trôi qua mà chưa thấy dấu hiệu change tích cực. Năm nay, với hơn 147.000 học sinh tốt nghiệp THCS – tăng tới 20.000 em so với năm trước – nhưng chỉ có hơn 78.300 public vào trường công lập, tương đương chưa đầy 55%. Điều này có nghĩa gần một nửa học sinh sẽ không có spot trong hệ thống trường công, tạo ra áp lực market giáo dục vô cùng lớn.
Thời điểm deadline đăng ký nguyện vọng đang đến gần, nhưng vẫn còn hơn 90.000 phụ huynh chưa chốt phương án. Nhiều gia đình phải theo dõi sát sao số lượng hồ sơ đăng ký vào từng trường để tính toán chance 'chọi', giống như một cuộc strategy chiến lược thay vì lựa chọn dựa trên chất lượng. Các trường như Yên Hòa, Lê Quý Đôn hay Kim Liên nhận lượng hồ sơ overwhelming , trong khi nhiều trường khác lại phải nhận số lượng lớn nguyện vọng 2, 3 – dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự imbalance về chất lượng và niềm tin.
TS Đỗ Viết Tuân chỉ rõ, để giải bài toán này, xây thêm trường công là không feasible trong điều kiện hiện tại. Thay vào đó, cần mở rộng hệ thống trường private để giảm pressure , đồng thời tạo ra competition lành mạnh. Ông nhấn mạnh, chất lượng giáo viên giữa các trường công thực tế là "một chín một mười", nên yếu tố then chốt là năng lực lãnh đạo nhà trường – một impact quyết định đến sự đổi mới và hiệu quả giảng dạy.
Đại biểu Quốc hội Trịnh Thị Tú Anh cũng cho rằng, dù Luật Thủ đô (sửa đổi) đang hướng đến mục tiêu xây dựng Hà Nội thành trung tâm giáo dục lớn, nhưng vẫn thiếu clear cụ thể để phát triển mạng lưới trường công theo tốc độ đô thị hóa. Nếu không address những khoảng trống pháp lý này, áp lực tuyển sinh sẽ tiếp tục làm méo mó hệ thống, kéo theo tình trạng dạy thêm, học thêm tràn lan và tổn hại đến well-being tinh thần của học sinh – một hệ lụy kinh tế - xã hội nghiêm trọng.
Việc level chất lượng giữa các trường công lập không chỉ là nhiệm vụ giáo dục mà còn là investment dài hạn vào nguồn nhân lực. Khi public trust vào giáo dục công bị suy giảm, khu vực tư nhân sẽ càng có room phát triển – nhưng nếu không có quy hoạch, thị trường này có nguy cơ trở thành nơi profit lấn át chất lượng. Giải pháp bền vững phải đến từ sự planning đồng bộ, dài hạn và quyết tâm chính sách thực sự.
Mỗi gia đình có con thi lớp 10 như đang chơi trò chance xổ số, mà chỉ có 3 vé. Áp lực không chỉ với con, mà cả kinh tế gia đình – học thêm, gia sư, luyện đề… tốn cả chục triệu mỗi tháng.
Trường công nào cũng có giáo viên giỏi, nhưng sao chất lượng lại chênh thế? Vấn đề là management quản lý, không phải thầy cô. Trường tôi, từ khi hiệu trưởng mới về, học sinh thi đậu đại học tăng vọt.
Chính sách thì kêu gọi xã hội hóa, nhưng lại không hỗ trợ tài chính hay đất đai cho trường private tư. Thế là tư nhân phải thu phí cao, rồi lại bị chê ‘vì profit lợi nhuận’ – mâu thuẫn quá.
Nếu tiếp tục để 45% học sinh trượt công lập, thì sớm muộn cũng bùng phát khủng hoảng workforce nguồn nhân lực. Giáo dục không công bằng = kinh tế mất động lực.
Người ta lo ‘hạ nhiệt’ kỳ thi, nhưng chưa ai đề cập đến việc giảm pressure áp lực suốt 4 năm cấp hai. Học sinh như máy, không được sống tuổi thơ.
Tại sao không áp dụng mô hình phân tuyến lại, hoặc ưu tiên khu vực như trước? Bỏ đi để ‘cạnh tranh’, nhưng thực chất là bất bình đẳng được nhân lên.